Nhật ký thời gian: “Ninh Thuận tình yêu trong tim tôi”

0

Khamphaninhthuan.com – Tuổi thanh xuân của tôi, đôi chân và bờ vai đã thấm mệt với những chặng đường không đích đến. Qua từng vùng đất, đến từng vùng miền. Ánh nhìn về một thế giới bao la đã dần biến tôi thành một chàng trai đong đầy nhiệt huyết. Đi và đi, đến và đến và học và học là những thứ luôn hiện diện trong suy nghĩ của tôi – một chàng trai thích khám phá những điều mới lạ. Thế mà, dù đi đâu về đâu, dù lặn lội đến những nơi nào. Trái tim và suy nghĩ chỉ luôn hướng về một nơi duy nhất, đó chính là Ninh Thuận.

Ninh Thuận quê tôi […]

Hò Đen (Ảnh sưu tầm: Phượt Ninh Thuận! 85)
Hò Đen (Ảnh sưu tầm: Khói – Phượt Ninh Thuận! 85)

Là một người may mắn khi sinh ra và lớn lên tại một vùng biển nghèo của huyện Ninh Hải. Hàng ngày, hiện hữu trong nhận thức là hình ảnh của đôi vai cha hao gầy, thân hình mẹ gồng gánh và dòng người lao nhọc dưới cái nắng chứa chang. Lao lực, cực khổ vì hàng ngày phải bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Quá cực nhọc, thật sự là quá cực nhọc! Vậy mà trong suy nghĩ của một đứa con nít như tôi, rằng khi lớn lên sẽ không bao giờ từ bỏ nơi này ra đi để tìm đến một thiên đường mới. Mà ngược lại, dù thế nào đi chăng nữa, lòng luôn sẽ gắn bó với nơi này, mãi gắn bó với nơi này.

Vì sao?

Vì sao ư?  Đơn giản thôi, vì tôi là người con của biển, con của nắng và của quê hương thân thương này. Tôi yêu cái nắng, yêu cái gió và yêu những con sóng biển dạt dào. Yêu từ lúc còn là một đứa trẻ, đến lúc biết biết thương, biết nhớ và lúc biết suy nghĩ thì tôi vẫn dành một tình yêu mãnh liệt cho vùng quê này. Và đây chính là lí do vì sao mà dù đi đâu, làm gì, Ninh Thuận luôn mãi trong tim tôi.

Tự sự những ngày còn thơ […]

Một chiều Mỹ Hiệp (Ảnh: Trung Văn Nguyễn)
Một chiều Mỹ Hiệp (Ảnh: Trung Văn Nguyễn)

Cho đến hôm nay, khi bản thân đã bước qua được một phần ba cuộc đời. Tôi vẫn nhớ như in những ngày tuổi thơ sống trong những khoảnh khắc tuyệt vời nhất. 

Tôi vẫn nhớ những ngày tôi còn thơ. Ngày mà cha mẹ tôi cũng như những người làm cha làm mẹ khác cố gắng làm lụng cực nhọc để nuôi con cái ăn học.

Ngày đó, tôi cùng đám bạn cùng đội cái nắng chan gắt để cắp sách đến trường. Mồ hôi ướt át, làn da sạm đen, bộ đồng phục mẹ mới may chỉ mặc được một tháng đã cũ. Ấy mà nụ cười vẫn nở trên môi, trên những khuôn mặt của những đứa trẻ nhà nghèo ham học.

Càng nhớ hơn, những ngày trời gió rét, kéo theo đó là những cơn mưa nặng hạt. Mái trường nghèo nơi vùng quê cũ bị tốc mái vì thời gian đã dần lấy đi sự vững chãi, kiên cố. Kết quả là cả lớp phải chen chút lẫn nhau vào những chỗ không dột để nghe cô giảng bài. Vậy đấy, nhưng chúng tôi không nản, không chán chường mà ngược lại càng quyết tâm học tập hơn.

Vì cái gì?

Vì cái gì ư? Đơn giản thôi, vì chúng tôi thương cha, thương mẹ và luôn cố gắng học thật giỏi để một ngày không xa sẽ quay về phát triển quê hương này. Thế đó, tuổi thơ của tôi cùng đám bạn bằng lứa tại nơi quê nghèo là thế đó.

Chuyện đi học là thế, khổ cực là thế, nhưng có bao giờ tôi và đám bạn kêu căng đâu. Ngược lại, chúng tôi lại thấy vui và tự hào hơn những đứa trẻ sống ở thành phố. Vì nghĩ rằng, chắc gì ở thành phố những bạn cùng lứa được như chúng tôi. Được vui chơi, vậy phá tự do mà không ai cấm cản. Được trải nghiệm, khám phá thỏa thích mà nào có tốn một đồng bạc. Quan trọng là được làm những điều mình thích mà chỉ những vùng quê nghèo mới có. Thật tuyệt vời làm sao!

Tuổi thơ là của tôi là thế! Của những đứa bạn cùng trang lứa là thế! Ai cũng như ai cả, không đứa nào hơn hay kém đứa nào. Có như vậy, sau này dù đang ở trên vị trí nào của xã hội. Chỉ cần nhắm mắt, mơ tưởng và nhớ lại dòng ký ức là sẽ nhớ lại ngày ấy! Ngày mà cái trời trưa nắng trốn mẹ đi bắn bi, thả diều. Chiều đến thì vội chạy nhanh từ trường về nhà cất cặp sách để đi đá banh, đi bắt cá, bắt cua, bắt còng, đốt lửa. Còn tối thì trong mong cho cúp điện để chơi trốn tìm, đi hát trộm trái cây, chọc chó… Ôi! Tuổi thơ ngày ấy sao tuyệt với quá! Tuổi thơ ngày ấy sao dữ dội quá! Nhớ ngày ấy quá!”

Nói thì nói vậy, nhưng đôi khi gia đình có những lúc lâm vào bế tắc vì mùa màng thất thu. Điều kiện vật chất trong cuộc sống đôi khi thiếu thốn rất nhiều. Tôi và đám bạn tưởng chừng có lúc phải nghỉ học để ở nhà phụ gia đình. Nhưng vì thương cha, thương mẹ và nghĩ đến một tương lai tốt đẹp thì chúng tôi lại cố gắng để vượt qua tất cả. Cái quan trọng hơn trong sự cố gắng này, chính là sự bằng lòng về những gì mình đang có ngày đó. Bằng lòng với với cuộc sống mà cha mẹ và quê hương đã cho tôi cũng như những ai đang sống tại nơi vùng quê nghèo của huyện Ninh Hải này.

Vậy, quê hương cho những người như tôi cái gì mà tôi lại bằng lòng, trong khi đó cuộc sống ngày ấy thật sự rất khó khăn?

Cho gì ư? Đơn giản thôi! Quê hương cho tôi niềm tin, niềm vui và một niềm hi vọng rất lớn.

Thế niềm tin là gì? Niềm vui là gì và niềm hi vọng là gì?

Là gì à? Tôi biết trả lời sao đây! Chỉ biết rằng, quê hương đã cho tôi niềm tin nếu như tôi biết cố gắng; Quê hương đã cho tôi niềm vui khi những ngày thơ tôi luôn mỉm cười, hạnh phúc bên cha mẹ, người thân, bạn bè; Quê hương cho tôi niềm hi vọng rằng tôi sẽ thành công nếu như trái tim luôn suy nghĩ và nhớ về quê hương – nơi mà đã cho tôi tất cả động lực để tôi thực hiện những mơ ước còn dang dở trong tương lai. Thế đó, quê hương đã cho tôi những điều như thế đó! Không xa hoa, không phú quý, chỉ đơn giản như thế thôi! Thế thôi và thế thôi!

“Quê hương tôi, một vùng biển nghèo của huyện Ninh Hải tỉnh Ninh Thuận”.

Quê tôi những ngày tôi lớn […]

Biển Ninh Chữ (Ảnh sưu tầm: Khói - Phượt Ninh Thuận! 85)
Biển Ninh Chữ (Ảnh sưu tầm: Khói – Phượt Ninh Thuận! 85)

Cho đến hôm nay, khi cuộc sống đã có nhiều thay đổi. Công nghệ, khoa học tiên tiến đã có mặt trên khắp mọi miền đất nước. Đâu đó tại những nơi nghèo khó nhất trên dải đất hình chữ S đã trở nên khá giả hơn.

Quê hương tôi cũng vậy! Cũng đã phát triển với ngành nghề đánh bắt và khai thác thủy hải sản.

Quê tôi đã không còn là một vùng quê nghèo mà ngược lại đã trở thành một nơi trọng điểm của huyện Ninh Hải, tỉnh Ninh Thuận về kinh tế biển.

Chỉ mới hai mươi năm thôi mà nhiều thứ thay đổi quá! Hình ảnh của những thứ quen thuộc giờ đã không còn nữa. À, vẫn còn chứ, nhưng chỉ là nó không giống ngày xưa thôi! Chỉ là không còn những cánh diều tung bay trong gió được làm từ những trang báo cũ. Không còn những con đường đất để lũ trẻ như chúng tôi ngày xưa chọn bắn bi. Không còn những bãi biển rộng thênh thang để chúng tôi chạy nhảy, đùa giỡn. Và không còn những cây mận, cây dừa, cây nhãn và dãy hàng rào được làm bằng tre để chúng tôi hái trộm.

Phát triển, giờ đã phát triển lắm rồi! Cuộc sống đã thay đổi nhiều thứ rồi! Tuổi thơ ngày ấy đã qua rồi!

Ninh Thuận vẫn mãi trong tim tôi […]

Tung bay (Ảnh: Trung Văn Nguyễn)
Tung bay (Ảnh: Trung Văn Nguyễn)

Thời gian mới đó trôi qua nhanh quá! Nhanh như một giấc mơ trưa hè. Nhanh đến nỗi chỉ muốn đánh đổi tất cả để được quay về tuổi thơ. Quay về cái thời tuy cực khổ, tuy cực nhọc nhưng lại đầy lắm niềm vui. 

Cũng chính vì vậy mà có những lúc tôi thầm nghĩ, rằng nếu một ngày tôi mất đi thì không biết tôi có được an nghỉ nơi quê hương mình không nhỉ? Hihi! Một suy nghĩ hơi xa xôi với thực tại quá, mặc dù tuổi đời chỉ mới hai lăm tuổi. Nhưng tại sao lại không thể nghĩ đến khi tuổi còn trẻ. Để rồi khi già đi điều đó sẽ trở nên khó khăn vì tuổi trẻ không tính trước.

Nghĩ thì nghĩ vậy thôi! Nhưng chắc chắn một điều rằng dù đi đâu làm gì, trái tim vẫn hướng về Ninh Thuận. Nơi có một vùng quê nghèo của huyện Ninh Hải. Nơi đã hung đắp cho tôi cùng những đứa bạn thời đó bao điều tuyệt vời nhất. Và đến hôm nay, khi đã trở thành một người đang thăng tiến trên những thành công của tuổi trẻ. Tôi vẫn nhớ về Ninh Thuận, nhớ về huyện Ninh Hải, nhớ về vùng biển nghèo ngày xưa.

Cảm ơn vùng biển ấy, cảm ơn vùng quê nghèo ấy đã cho tôi những điều tuyệt vời nhất, những điều hạnh phúc nhất. Tôi tự hào là người con của Ninh Thuận, người con của vùng biển biển nghèo huyện Ninh Hải. Tôi yêu quê tôi, mãi yêu quê tôi, “Ninh Hải, Ninh Thuận”.

Lời tâm tình “Ninh Thuận trong tim tôi” – Một trong những lời tâm tình trong nhật ký quê hương của Hiếu Tử, người con sinh ra và lớn lên tại vùng biển nghèo huyện Ninh Hải, tỉnh Ninh Thuận.

Kafin

Ảnh: Trung Văn Nguyễn và Khói – Phượt Ninh thuận! 85

Leave A Reply

Your email address will not be published.