Nhật ký hành trình: “Một lần về thăm làng biển Mỹ Tân – Ninh Thuận”

0

Blogger Hoàng Cá Mập: “Với tôi, Ninh Thuận không chỉ là vùng đất đầy nắng và gió, mà còn là nơi bình yên, đáng sống, chan chứa tình người. Ninh Thuận đẹp, nhưng theo một cách gì đó rất khó chịu vì khí hậu quá nắng và gió, đôi khi lại mưa bất chợt mà chẳng báo trước với ai một lời. Cũng chính vì vậy mà đâu đó trong chút suy nghĩ của nhiều người thích khám phá cái đẹp, Ninh Thuận bỗng trở nên thú vị hơn như những gì người ta nghe và thấy”.

Nói thì nói vậy, nhưng cũng phải công nhận là Ninh Thuận đẹp và bình yên. Đến Ninh Thuận chẳng phải lo sợ điều gì của khói bụi, kẹt xe hay sự ồn ào và vội vã của cuộc sống. Tuy cơ sở hạ tầng nơi đây không phát triển mạnh, nhiều dịch vụ bổ sung chưa nhiều nhưng nhờ bù lại con người sống tình cảm, cảnh quan thiên nhiên còn hoang sơ, thuần túy, đồ ăn chất lượng. Chỉ nhiều thế là đủ.

Cho đến hôm nay, mỗi khi nói lên những điều này, tôi lại nhớ đến một kỷ niệm đẹp của chuyến đi năm nào. Chuyến hành trình khám phá vùng đất nắng và gió tại một làng biển bình yên, xinh đẹp mang tên Mỹ Tân.

Chuyện là, …

Chuyến đi của lời mời từ … web chủ Khamphaninhthuan.com

Tôi có được một lời mời của người em đang sinh sống tại Mỹ Tân, hiện là HDV tự do đồng thời là web chủ của trang Khamphaninhthuan.com – Trang du lịch cung cấp những thông tin bổ ích cho du khách khi đi du lịch tại Ninh Thuận. Và tất nhiên, khi tôi chia sẻ bài viết này, chắc chắn “nó” sẽ đăng lên trang của nó.

Thật thì không giấu gì với các bạn. Tôi cũng là một Hướng dẫn viên du lịch tự do và cũng là một tay viết lách (Travel blogger). Trong quá trình  làm nghề, tôi đã đến Ninh Thuận khá nhiều lần, nhưng chủ yếu đi các điểm tham quan nổi tiếng.

Blogger Hoàng Cá Mập
Blogger Hoàng Cá Mập

Nhân tiện sau mùa tour cao điểm (mùa du lịch cao điểm), tranh thủ khoảng thời gian nghỉ xả hơi, tôi quyết định về Ninh Thuận chơi vài hôm theo lời mời của thằng em như tôi đã đề cập. Và điểm đến chính thức lần này không đâu khác, đó chính là quê của thằng em tôi.

Qua vài nét giới thiệu về bản thân như trên thì phần nào các bạn cũng biết. Người làm nghề du lịch như tôi thì đã quá rành trong việc nên chuẩn bị những gì cho chuyến mà không cần bận tâm nhiều. Chỉ cần khoảng thời gian vài ba tiếng là mọi thứ sẽ đâu vào đó.

Làng biển của những buổi sáng hối hả đón tàu về

Sau khoảng thời gian dài di chuyển. Tôi đến thành phố Phan Rang khoảng 4h sáng. Từ trung tâm thành phố, tiếp tục di chuyển bằng xe trung chuyển về làng Mỹ Tân khoảng tầm 5h.

Mặc dù đã đến Ninh Thuận khá nhiều lần, nhưng quả thật, đây là lần cho tôi nhiều cảm giác thoải mái. Quả thật đẹp và bình yên của một làng biển khi trời mờ sáng. Bến cảng nhộn nhịp tàu cá cập bến, hàng quán vội quả dọn hàng, xe cộ qua lại tất bất vận chuyển hàng từ cảng đi các nơi và các nơi lại. Các bà mẹ, các cô, các chị, các anh miệng nói, tay làm. Một khung cảnh chỉ mới tinh mơ lúc 5h sáng sao quá nhộn nhịp mà không thấy vội quả chút nào.

Cafe miền quê và cuộc gặp nhau không hẹn trước 

Không chỉ là làng biển có bến cảng luôn ồn ào và nhộn nhịp. Điều tôi ấn tượng khi về làng biển này chính là sự mến khách của người dân nơi đây.

Nói đến điều này, cho đến bây giờ tôi vẫn không quên buổi cafe sáng hôm ấy. Hôm tôi được gặp những người hoàn toàn xa lạ, chưa từng gặp nhưng rất hiếu khách phương xa.

Cuộc gặp không hẹn trước với những người xa lạ
Cuộc gặp không hẹn trước với những người xa lạ

Chỉ vài câu giới thiệu, vài câu chào hỏi đã đã xem như người trong nhà. Chắc trước khi về Hiếu Tử cũng nói về tôi chút ít, bản thân Hiếu Tử cũng là người gần gũi với các chú, các bác nơi đây nên khi gặp tôi họ không hoài nghi mà còn thích.

Cuộc sống đậm chết thôn quê bên ly cafe
Cuộc sống đậm chết thôn quê bên ly cafe

Nói ra vốn không phải khoe với các bạn, mà con người nơi đây thật sự là như vậy. Chân chất, thật thà. Thích nói thích, không nói không. Chứ không phải dạng nói ngọt ngào để vừa lòng nhau. Con người vùng quê là thế.

Có thể bạn chưa biết hoặc đã biết, người vùng biển nói chung và người dân vùng  biển Mỹ Tân Ninh Thuận nói riêng rất am hiểu về văn hóa, tín ngưỡng và phong tục vùng biển. Nhìn từ khía cạnh nào đó, họ có những cách lý giải rất hay về các tín ngưỡng tâm linh mà sách vở chưa từng nhắc đến. Tuy cách diễn đạt không tốt, nhưng sức hút của trong từng lời nói của các câu chuyện thật hấp dẫn người nghe. Là một HDV du lịch, tôi thật sự phải công nhận là vậy.

Thú vị bữa cơm giữa lòng biển cả

Kết thúc buổi sáng bên những câu chuyện cuộc sống của ngư dân vùng biển. Tôi tiếp tục hành trình của mình với ba Hiếu Tử để trải nghiệm một ngày làm ngư dân vùng biển. Gọi là đi trải nghiệm, nhưng thật chất ra đó tắm biển, câu cá rồi ăn là chính.

Dân biển chiêu đãi khách phương xa
Dân biển chiêu đãi khách phương xa

Thế nhưng, trong cái ăn, cái chơi này, tôi lại được dịp mở thêm tầm mắt để hiểu hơn về văn hóa cuộc sống vùng biển. Đúng thật sự, chỉ có những người đi biển, bám biển, ở với biển thì mới hiểu hết về biển. Không ai có thể bằng họ cả.

Có thể bạn chưa biết hoặc đã biết. Tại sao những người đi biển luôn phải kiêng kỵ nhiều điều. Ví dụ, tại sao trước khi ăn phải mời người khuất mặt ăn trước? Khi muốn làm điều gì phải cúng kính đường hoàng? Tục thờ thần Nam Hải Long Vương; cúng cô hồn trên biển vào ngày rằm, mùng 1; Hay khi chết đuối ở biển là không được đem về nhà; gặp cá ông (cá voi) là phải thờ cúng, còn đánh lưới được cá heo là phải thả ra, … rất nhiều điều hay và hấp dẫn mà kể hết ngày cũng không hết được.

Trận bóng chuyền kinh điển của người xa và kẻ gần

Dần về chiều, tôi trở lại đất liền bằng phương tiện thuyền thúng – loại phương tiện chuyên dụng ở các vùng biển. Cũng tầm giờ này, tại sân bóng chuyền của làng cũng dần nhộn nhịp với nhiều người.

Cũng là người thích đánh bóng chuyền, và từng có thời nằm trong đội tuyển của khoa, của trường khi còn đi học. Nên khi được các chú uống cafe hồi sáng rủ là tham gia ngay.

về chiều tại sân bóng chuyền làng biển Mỹ Tân
Về chiều tại sân bóng chuyền làng biển Mỹ Tân

Ban đầu cứ tưởng, sân bóng là nơi tập trung nhiều tay đập, tay chuyền mạnh. Mãi cho đến sắp sửa vào sân là nơi dành riêng cho các vị lão làng trên 40 tuổi, các anh thanh niên mới tập đánh. Chỉ lâu lâu sắp đánh giải, hay giao lưu của các thôn với nhau thì cao thủ mới xuất hiện.

Khán giả ngồi cổ vũ cho hai đội
Khán giả ngồi cổ vũ cho hai đội

Sân bóng nằm ngay cuối làng, rộng và thoáng nên rất lý tưởng. Được biết, sân là nơi chơi thể thao chính làng. Tiêu chí của sân bóng này chủ yếu đánh để vui, không đặt vấn đề ăn thua, anh em chơi để nâng cao sức khỏe. Tuy nhiên, đôi khi máu lên rồi là thách đố và cãi nhau như gây lộn. Vui hay không chính là lúc này.

Trận đấu diễn ra kịch liệt, hấp dẫn
Trận đấu diễn ra kịch liệt, hấp dẫn

Và đúng thật là như vậy, hễ trận đánh nào mà có các lão làng tham gia là gây nhau rần rần. Cứ xong một trái là cãi nhau một hồi. Người trong cuộc gây nhau thì ít, mà người ngoài cuộc đâm chọt cho gây thêm là nhiều. Cũng bực mình mà cũng vui hết nói. Dẫu là vậy, nhưng không có đánh nhau đâu nhé, chủ yếu là để vui cho quên đi cái vất vả trong quá trình lao động.

Khán giả tập trung xem hai đội thi đấu
Khán giả tập trung xem hai đội thi đấu

Tôi may mắn cũng được tham gia hai trận với các vị lão làng và chiến đấu như một tân binh mới về làng, mặc dù kết quả thua tan tác hai trận. Nhưng là vậy, vẫn luôn vui khi đã cố gắng hết sức. Quan trọng là được sự cổ vũ nhiệt tình từ anh em, chú bác bên ngoài. Nói chung vui lắm.

Mồi ngon và trận đại chiến tửu lượng không lối về

Có lẽ trong chuyến hành trình tại Ninh Thuận lần này, đây là để lại cho tôi nhiều kỷ niệm nhất. Không chỉ được chơi, được trải nghiệm, được tiếp đón nồng hậu mà con được mời trận nhậu quên đường về.

Chuẩn bị mồi cho trận đại chiến
Chuẩn bị mồi cho trận đại chiến

Phải nói một điều rằng là dân biển nhậu quá dữ, dữ đến độ mà uống bia như uống nước. Nói đến điều này chắc bạn không xa lạ gì, nhưng giữa việc nghe nói và việc được mời uống thực tế thì hoàn toàn khác nhau. Nghe thì chỉ có thể kinh ngạc là hết, còn được mời uống là say quên đường về.

Nhìn thôi đã thèm
Nhìn thôi đã thèm

Và tôi ngày hôm ấy đã say quên đường về. Các anh, các chú chơi qua nhiệt tình. Lấy cớ khách xa về, nâng ly mời tới tấp. Nhưng biết làm sao giờ, đó là tình cảm quý mến của người quê dành cho người thành phố. Và tôi thật sự thích như vậy. Tình cảm con người dân dã vùng quê.

Thật cảm ơn lời mời của thằng em. Cảm ơn những quê hương Mỹ Tân – nơi có những người thân thương, hiếu khách. Và cảm ơn những gì tuyệt vời nhất mà chữ “Duyên” đã dành cho tôi.

Nhật ký hành trình: “Một lần về thăm làng biển Mỹ Tân – Ninh Thuận”

Nguồn: Blogger Hoàng Cá Nhập

Biên tập: Blogger Kafin (Hiếu Tử)

Viedo: Photo Trung Nguyên Wedding Studio

Ảnh: Hoàng Cá Mập

 

Liên hệ tư vấn, đặt dịch vụ: 0934.113.464

Leave A Reply

Your email address will not be published.