5 lý do bạn không nên yêu một cô gái ở Ninh Thuận …?

0

Khamphaninhthuan.com – Tôi là người đam mê trên những cung đường, thích tìm tòi những điều bí ẩn, thích khám phá đó đây và rất yêu những nét đặc sắc của văn hóa dân tộc. Trong những nơi tôi đi qua, từ Đông sang Tây, từ Bắc xuống Nam, có lẽ vùng đất duyên hải miền Trung là nơi để lại cho tôi nhiều kỷ niệm nhất. Đặc biệt là vùng đất đầy nắng và gió Phan Rang – Ninh Thuận, một nơi tôi từng đến nhiều lần để khám phá, tìm hiểu văn hóa, cuộc sống của đồng bào người Chăm, Raglai nói chung và văn hóa đặc trưng làng biển của ngư dân Việt nói riêng. Tôi rất yêu vùng đất này và xem đây như quê hương thứ hai của mình. Sau nhiều năm ngao du ở đây, tôi đã có riêng cho mình một cuốn nhật ký hành trình về những năm tháng tuổi trẻ, và điểm nhấn là những bài viết về cuộc sống, văn hóa, xã hội. Và để mở màn cho những bài viết của mình, tôi xin được tiết lộ một bí mật mà bấy lâu nay tôi thầm giấu kín, đó là “5 lý do bạn không nên yêu một cô gái ở Ninh Thuận ”.

Trước khi tiết lộ bí mật này, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, đặc biệt là trong những ngày gần đây có khá nhiều bài viết ca ngợi về các cô gái ở Ninh Thuận. Chắc chắn trong số bài viết này, có bài sẽ làm bạn có một chút gì đó hiếu kỳ, tò mò và không biết có đúng sự thật không. Do đó mà trong bài viết này, bằng tính thực tế của mình, tôi mong muốn phần nào giải đáp một số thắc mắc.

1.   Làn da ngăm rám nắng

“Gió như Phan, nắng như Rang” là câu nói mà nhiều người thường mở đầu khi nói về khí hậu đặc trưng của Phan Rang – Ninh Thuận. Riêng bản thân tôi thì thường dùng câu nói này để giải thích một điều, là tại sao các cô gái ở Ninh Thuận có làn da ngăm rám nắng.

Nói như vậy không phải là cô gái nào ở Ninh Thuận cũng có làn da ngăm rám nắng, cũng có những cô có làn da rất sáng, trắng và mịn màng. Thế nhưng, điều tôi muốn nói ở đây là tại sao, đa phần các cô gái ở Ninh Thuận, nhất là các cô gái Chăm, Raglai và những cô gái người Việt sống gần biển có làn da ngăm rám nắng. Theo bạn, tại sao?

Trước khi viết bài này, tôi đã hỏi nhiều người bạn, người em của mình. Tất cả họ đều có chung một câu trả lời là vì Ninh Thuận có quá nhiều nắng và gió. Cho nên, việc các cô gái ở Ninh Thuận có làn da ngăm rám nắng là điều tất nhiên và rất bình thường. Vâng, đó là một câu trả lời tôi rất đồng ý. Nhưng với tôi, để có một làn da ngăm rám nắng này thì không phải ai muốn có là được, mà phải là người đảm đang, chịu khó với những công việc mưu sinh trong cuộc sống hàng ngày.

Tại sao tôi lại nói như vậy? Rất đơn giản, vì đa số con gái ở Ninh Thuận khi từ thuở bé đã được cha mẹ vun đắp cho một tình thần tự lập bằng việc tự làm kiếm sống vào những ngày rảnh rỗi. Họ không quan tâm công việc đó là gì, làm hành, làm tỏi, hấp cá, cắt cỏ cho bò, gặt lúa mướn, … miễn công việc ấy đúng đắn và giúp họ kiếm ra tiền để trang trải cuộc sống, phụ giúp cha mẹ, quan trọng là giúp họ nuôi dưỡng mơ ước thì họ sẵn sàng làm. Đây là một điều rất dễ nhìn thấy ở các cô gái ở Ninh Thuận mà đặc biệt là những cô gái ở những nơi mà tôi kể ở trên. Và đây, cũng là một điều nói lên, những cô gái ở Ninh Thuận sinh ra ở những vùng khó khăn, nghèo khó rất giỏi. Đặc biệt là phải thú nhận một điều, cô nào càng giỏi thì càng dễ có làn rám nắng, mà đã có làn da rám nắng thì đa phần các cô ấy rất duyên dáng và xinh đẹp.

Để lý giải thêm cho điều này, tôi xin mời bạn đọc thêm bài Blog tự sự dưới đây:
Yêu một cô gái Chăm ở Ninh Thuận, bạn dám không?

2.   Ăn nói cộc lốc

Không chỉ là là người có làn da ngăm rám làm nhiều người thích nhìn mà còn thêm cái ăn nói cộc lốc khó nghe. Nhưng ngặt nổi, cái cộc lốc khó nghe này không làm người khác tức tối, bực bội mà đổi lại là sự xao xuyến, dễ mến do trong từng câu nói thể hiện rõ nét chất phát, thật thà vì có sao nói vậy.

Tâm sự cùng biển (Ảnh: Trung Văn Nguyễn)
Tâm sự cùng biển (Ảnh: Trung Văn Nguyễn)

Bạn biết vì sao không? Chính khí hậu và địa hình nơi họ sống đã tạo nên cho họ nét đặc trưng thế đó. Người miền Trung mà, quanh năm làm bạn với nắng gió khắc nghiệt, thường xuyên hứng chịu bão lũ, lụt lỗi, nguồn nước sử dụng mặn chát thì lấy đâu ra lời ăn, tiếng nói ngọt ngào. Tiếng con gái thì còn đỡ, chứ tiếng con trai thì không khác gì “đao to, búa lớn”. Thế đó mà chẳng buồn lòng ai, ngược lại còn làm người khác thích thú, rất dễ gần gũi, đặc biệt là các cô gái. Và khi đã gần gũi rồi, qua trò chuyện bạn  mới thấy được vẻ đáng yêu, dịu dàng đang toát ra trong từng cử chỉ, hành động của họ.

3.   Khi yêu luôn tạo cảm giác lo sợ

Đây là điều mà tôi tin nhiều chàng trai đã từng gặp phải khi đem lòng yêu một cô gái ở Ninh Thuận. Tôi không biết các cô gái Ninh Thuận có gì, họ như thế nào mà khi yêu họ lại luôn tạo cảm giác lo sợ cho đối phương của mình. Phải chăng họ là người dễ đổi thay trong tình yêu? Yêu theo cảm xúc? Đòi hỏi đối phương của mình quá nhiều điều hay thường giận hờn vô cớ? Không, họ không có những điều đó mà họ rất tuyệt vời. Tuyệt vời đến nỗi tạo cho đối phương của mình có một cảm giác lo sợ, rằng không biết cách giữ sẽ mất cô ấy.

Chân dung khuôn mặt dịu dàng của một cô gái Ninh Thuận (Ảnh: Trung Văn Nguyễn)
Chân dung khuôn mặt dịu dàng của một cô gái Ninh Thuận (Ảnh: Trung Văn Nguyễn)

Với tôi, khi nói những điều này thì người con gái Ninh Thuận không hẳn là người con gái tuyệt vời nhất, mà vì tôi khâm phục trước sự nghiêm túc, sự chung thủy đáng khâm phục của họ trong tình yêu. Chắc chắn sẽ có người này, người kia, không thể nào hoàn hảo hết, nhưng thực tế trên phương diện tình yêu, theo bề nổi là vậy. Bạn có thể tin, hoặc không tin vì nhiều khía cạnh nhìn nhận của mình, nhưng những điều tiếp theo dưới đây sẽ nói lên tất cả.

4.   Siêng năng và cần cù

Một trong những điều mà có thể nói để lại trong tôi nhiều ấn tượng nhất về người con gái Ninh Thuận, không, phải nói là người phụ nữ Ninh Thuận chính là đức tính siêng năng, cần cù. Đặc biệt là người phụ nữ Chăm Ninh Thuận. Vâng, có thể các bạn đã biết hoặc chưa biết hoặc đã nghe qua nhưng chưa một lần có cơ hội tận mắt quan sát thực tế.

Vốn dĩ tôi nói điều này là vì tôi có một khoảng thời gian khá dài lang thang đến những ngôi làng biển (làng chài) ở huyện Ninh Hải, cùng với đó là những ngôi làng Chăm ở thị trấn Phước Dinh và đã cùng ăn, cùng ở, cùng làm với họ. Phải nói thật, trong khoảng thời gian này, những gì mà tôi nhìn thấy, tôi cảm nhận rồi tôi tò mò như một kẻ nhiều chuyện rất hiếu kỳ. Rằng, tại sao cuộc sống của họ cứ mở mắt ra là làm, rồi nghỉ, rồi lại làm, rồi nghỉ và tiếp tục lại làm. Họ chỉ để cho đôi bàn tay giải dầu, chai cọ nghỉ ngơi sau những lúc điểm tâm sáng, giờ cơm trưa và bữa cơm chiều. Họ làm đủ nghề, đủ việc, lủi thủi cả ngày mà không biết, khi nào công việc mới thật sự hết.

Tôi nói có thể bạn không tin, nhưng nếu cơ cơ hội hãy một lần về các làng biển huyện Ninh Hải như Ninh Chữ, Khánh Hội, Mỹ Hiệp và  Mỹ Tân mà xem thử. Một người phụ nữ sinh ra, lớn lên, có chồng rồi sinh con ở một làng chài chuyên nghề đánh bắt và khai thác thủy hải sản thì có bao nhiêu giờ để nghỉ ngơi. Nếu, người chồng làm nghề nhỏ (đánh bắt nhỏ bằng thuyền thúng, thuyền con, …) thì sáng phải đi trực biển (chờ phương tiện đánh bắt của chồng vào, xem có gì để lấy đem ra chợ bán), giữa trưa thì đi chợ, mua hàng, nấu nướng cho chồng con; trưa đến thì giam mình trong căn bếp nhỏ làm cơm lo cho chồng; xế chiều thì chuẩn bị mọi thứ để chồng bắt đầu chuyến đánh bắt mới ngoài biển; chiều về thì lại vào bếp nút lo cơm chiều cho con thơ hoặc dọn dẹp nhà cửa sau một ngày bận rộn; tối đến thì đan lưới, chỉ con học bài, … Đó là nghề đánh bắt nhỏ. Còn nghề lớn (đánh bắt lớn, tàu lớn) thì cũng như vậy, nhưng có điều nhẹ nhàng hơn một chút (nếu không phải là vợ chủ tàu đánh bắt, còn vợ chủ tàu thì không phải chuyện nói ngày một, ngày hai là xong).

Đó là những điều điển hình nhất về một người phụ nữ đã có chồng. Vậy, người con gái thì sao? Xin thưa, nếu không chọn cho mình một hướng đi mới bằng việc vào thành phố lập nghiệp (làm công nhân), theo con đường học  vấn, làm nghề may, nghề buôn bán, nương rẫy, … thì số phận cũng như những gì mà tôi đã kể trên. Nhưng phải công nhận một điều rằng, những ai sinh ra và lớn lên ở vùng biển nghèo Ninh Hải cũng đều có đức tính siêng năng và cần cù. Có được như vậy là vì cái nghèo, cái khó đã vun đắp cho họ tinh thần, nghị lực vươn lên tất cả với mong muốn ngày mai sẽ khác.

Phụ nữ Kinh (người Kinh Ninh Thuận) tuy là cực vậy, nhưng so với người ph5 nữ Chăm thì sướng hơn nhiều điều. Chắc tôi xin không nói quá nhiều về vấn đề này mà mời các bạn cùng xem một bộ phim nổi tiếng nói về văn hóa, cuộc sống của đồng bào Chăm tại Ninh Thuận. Một bộ phim có tựa đề “Trên đỉnh bình yên” của đạo diễn, NSƯT Nguyễn Hữu Mười.

5.   Chăm lo chồng con hết mực

Vốn dĩ lúc đầu bài này có tiêu đề là “Những lý do bạn nên yêu và cưới một cô gái ở Ninh Thuận”. Tuy nhiên, để có cái gì đó gọi là thắc mắc, hiếu kỳ, thậm chí là muốn gây phẫn nộ nên tôi đã chuyển thành “5 lý do bạn không nên yêu một cô gái ở Ninh Thuận”.

Nói đến đây thì có lẽ các bạn đã phần nào hiểu nên tôi không muốn nói quá nhiều về điều thứ 5  này. Bởi vì một sự thật mà không chỉ riêng tôi biết và cảm nhận được từ những điều trông thấy thực tế, mà hầu hết các chàng trai, những người đàn ông ở Ninh Thuận đều công nhận điều này. Họ rất vui, rất sung sướng khi cưới được một người vợ khi trẻ thì có đức tính siêng năng, cần cù. Khi cưới chồng về thì đức tính ấy không đánh mất mà còn được giữ gìn trọn vẹn cho gia đình, cho chồng, cho con.

Mặc dù trong cuộc sống, có đôi lúc bấp bênh, vợ chồng xích mích, gây gổ nhau, giận hờn nhau. Nhưng khi cơn giận nguôi đi, mỗi người tự nhận về một phần khuyết điểm thì hạnh phúc đâu đó bỗng trở về. Và thế họ lại sống bên nhau những ngày tháng chồng tiền tuyến, vợ hậu cần để cùng chung tay vun đắp cho gia đình êm ấm.

Có một điều nữa mà tôi rất muốn nói trong bài này, đó chính là “đôi bàn tay giữ lửa cho gia đình”, tuy nhiên do nội dung dài nên tôi xin được gác lại trong bài sau.

Để kết thúc cho bài viết này, tôi xin được hỏi các bạn một câu chân tình, là với 5 lý do này, “Bạn có dám yêu và cưới một cô gái ở Ninh Thuận không?”.

Nguồn: Nhật ký hành trình “Thanh xuân và chuyến đi khám phá vùng đất nắng”.

Tác giả: xin được giấu tên.

Hình ảnh:  Trung Văn Nguyễn (Nguyễn Văn Trung)

Leave A Reply

Your email address will not be published.